Bắt đầu lại từ tuổi 29? Câu chuyện về một quyết định tưởng chừng muộn màng

Từ một trang blog mang tên “Người Bạn Đường”, đến ZIPLUS, và câu hỏi “Bắt đầu mọi thứ ở tuổi này có quá muộn không?

Có những con đường không bắt đầu bằng một bước chân. Mà bắt đầu bằng một cuộc cơ duyên.

29 tuổi, sau một năm tạm rời khỏi công việc để làm thiên chức của một người mẹ, mình chọn quay trở lại với đường đua sự nghiệp.

Theo lẽ thường mình nên chọn một công việc quen thuộc. Một công việc mà những kinh nghiệm vốn có sẽ trở nên hữu ích, một công việc mà bản thân có đủ tự tin và năng lực để biết mình có thể làm gì, sẽ phải làm gì hoặc ít nhất hiểu được điều mình sẽ phải đối diện vào ngày mai.

Nhưng lần này, mình lại chọn bước trên một con đường khác. Một ngã rẽ hoàn toàn mới.

Vốn dĩ đây không phải một quyết định dễ dàng. Nhưng đôi khi, mọi quyết định trong cuộc sống không đến vì sự hợp lý. Có một cảm giác rất khó gọi tên cứ luôn thôi thúc mình phải chọn con đường này. Có thể bởi vì mình thấu hiểu được thông điệp của “Người bạn đường”. Mình muốn trở thành người đồng hành trong “Người bạn đường” — một người được dẫn đường và một người dẫn đường.

Cơ duyên từ một trang blog mang tên “Người Bạn Đường”

Quay ngược lại thời điểm trước khi trở thành một thành viên của ZIPLUS, mình từng tình cờ đọc được các bài viết trên blog “Người Bạn Đường”.

Điều khiến mình ở lại không phải là một bài viết cụ thể nào mà là cảm giác luôn muốn đọc thêm một bài nữa. Rồi thêm một bài nữa.

Trong thời đại mà chúng ta đã quá quen với những mẩu thông tin ngắn, chỉ cần vài giây lướt qua đủ để hiểu một điều gì đó đang diễn ra, mình lại kiên nhẫn ngồi đọc từng dòng được viết trong blog.

Đọc một cách chậm rãi. Đọc đến dấu chấm cuối cùng. Và nghĩ xem người viết muốn gửi gắm điều gì trong từng câu chữ đó?

Cảm giác ấy làm mình nhớ đến những năm tháng còn đi học. Những năm tháng mà mình đã luôn háo hức mong chờ đến mỗi kỳ phát hành báo Hoa Học Trò để được cầm tờ báo trong tay, được mở ra những thế giới mới, những điều thú vị được gói gém trong từng trang báo.

Thời ấy không có điện thoại, không có các trang mạng xã hội, lại càng không có những video vài chục giây như bây giờ.

Chỉ có một cuốn tập san trên tay.

Và mình của những ngày xưa ấy có thể ngồi đọc từng trang báo trong hàng giờ liền. Cái cảm giác vừa háo hức muốn biết hết những gì được viết trong trang báo, nhưng cũng vừa tiếc nuối sợ sẽ đọc hết.

Có những bài viết rồi cũng trôi vào lãng quên. Nhưng có những câu chữ vẫn luôn hiện diện trong trí nhớ.

Đã rất nhiều năm sau đó, bất chợt cảm giác ấy như ùa về khi mình gặp “Người Bạn Đường”. Một người bạn mới nhưng lại quá đỗi quen thuộc trong ký ức mình.

Phải chăng, vì những dòng chữ ấy không phải chỉ là những thông tin khô khan về bằng lái xe.

Mình cảm nhận được sự nhiệt huyết với công việc, sự chân thành trong cách kể chuyện, và một điều gì đó rất riêng của mỗi bài viết.

Càng đọc mình lại càng tò mò. Những “Người bạn đường” này là người như thế nào?

Và rồi, từ sự tò mò ấy, một suy nghĩ chợt xuất hiện. Và thời điểm đó chính bản thân mình cũng không ngờ sẽ trở thành hiện thực.

“Nếu được làm việc cùng những con người này thì sẽ thế nào nhỉ?”

Một cảm giác quen thuộc, sự tò mò, sự đồng cảm, một suy nghĩ và một chút dũng cảm, cuối cùng mình đã thật sự trở thành một phần của ZIPLUS, cũng chính là một phần của “Người bạn đường”.

Những ngày đầu ở ZIPLUS: Chuỗi ngày bắt đầu lại từ con số 0

Và rồi mình phát hiện ra một điều.

Đọc về một công việc và thật sự bước vào công việc ấy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Những ngày đầu ở ZIPLUS, gần như ngày nào cũng có cảm giác đang mở một trang sách mới.

Thuật ngữ mới. Kiến thức mới. Quy trình mới. Những bài test. Những báo cáo.

Những thứ tưởng như chỉ cần nghe một lần là nhớ, nhưng đến tối lại phải tự hỏi: “Mình và nó có quen nhau không ấy nhỉ?”

Có những hôm về đến nhà, việc ở công ty đã kết thúc nhưng đầu óc vẫn còn đầy những điều chưa kịp sắp xếp.

Có lúc thấy mình chậm. Có lúc nhìn người khác làm việc rất tự nhiên, còn mình thì vẫn đang loay hoay với những điều cơ bản.

Và cũng có lúc tự hỏi:

“Mình có theo kịp được không?”

Nhưng rồi ngày hôm sau vẫn đi làm. Vẫn học tiếp. Vẫn học hỏi những điều mình chưa biết. Vẫn làm sai, sửa lại, rồi lần sau cố gắng đừng sai nữa.

Có lẽ bắt đầu lại là như vậy.

Không phải ngày nào cũng hào hứng. Không phải ngày nào cũng cảm thấy mình đang tiến bộ. Có những ngày chỉ đơn giản là cố gắng để không bỏ cuộc.

Sự khác biệt của mỗi người, những sợi chỉ ngang dọc và một bài hát Nhật

Nhưng cũng chính trong những ngày như thế, mình bắt đầu để ý nhiều hơn đến những người xung quanh.

Ở đây có những người cũng giống mình, cũng là mẹ bỉm đang trên hành trình mới.

Có những người đến từ những đất nước khác nhau. Ngôn ngữ khác nhau. Nền văn hóa khác nhau. Tính cách khác nhau.

Có người nói chuyện rất khéo. Có người rất giỏi chuyên môn. Có người lúc nào cũng đầy năng lượng. Có người ít nói, nhưng cứ lặng lẽ làm tốt phần việc của mình. Có người giỏi thứ mà mình không giỏi. Hoặc ngược lại.

Chính lúc ấy mình mới nhận ra, không phải ai cũng cần giỏi giống nhau.

Mỗi người có một thế mạnh riêng. Một câu chuyện riêng.

Những điều khác nhau ấy cùng xuất hiện trong một tập thể chính là để bổ sung cho nhau. Bởi vì mọi thứ sinh ra trên cuộc đời này vốn chưa bao giờ hoàn thiện. Và chúng ta gặp gỡ nhau là để hoàn thiện cho nhau từ những điều còn thiếu thông qua việc học hỏi lẫn nhau.

Như những sợi chỉ vốn khác màu, khác hướng, nhưng khi đan vào nhau lại trở thành một tấm vải đẹp bởi chính sự khác biệt đó.

Nghĩ đến đây, hình ảnh những sợi chỉ trong bài hát mình yêu thích lại hiện lên rõ ràng hơn.

「糸」 của 中島みゆき là một trong những bài hát mình rất yêu thích.

Đặc biệt là câu:

“縦の糸はあなた、横の糸は私.”

Ngay cả lúc viết những dòng này, câu hát ấy vẫn cứ vang lên trong đầu.

Ngày trước nghe bài hát, chỉ đơn giản là thấy hay.

Nhưng càng lớn, càng trải qua nhiều cuộc gặp gỡ, càng thấy hình ảnh những sợi chỉ ấy giống với cuộc sống.

Có những người mình gặp vì công việc. Có người gặp qua một bài viết. Có người chỉ xuất hiện trong cuộc đời mình ở một đoạn rất ngắn.

Có những cuộc gặp tưởng như chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt vào thời điểm ấy.

Nhưng biết đâu, chính cuộc gặp ấy lại là cơ duyên dẫn lối cho mình bước trên hành trình tiếp theo.

Như mình và “Người Bạn Đường”. Như mình và ZIPLUS.

Một bài viết. Sự đồng điệu. Một suy nghĩ thoáng qua.

Rồi một ngày, những người từng chỉ biết nhau qua những dòng chữ lại trở thành đồng nghiệp.

Có lẽ đó chính là điều mình thích nhất ở hình ảnh những sợi chỉ.

Mình không bao giờ biết trước sợi chỉ nào sẽ giao với sợi chỉ của mình.

『生き方』 và câu hỏi về cách mình sống

Và có một cuốn sách đã khiến mình nghĩ nhiều hơn về những cuộc gặp gỡ và lựa chọn ấy.

『生き方』 của 稲盛和夫.

Mình biết đến cuốn sách ấy trong thời điểm làm việc trước đây. Có những cuốn sách chỉ là thoáng qua, vội vã len lỏi qua miền ký ức của mình rồi biến mất. Có những cuốn sách mà từng dòng từng chữ khắc ghi trong tâm trí mình. Cũng có những cuốn sách như bị phủ một màn sương, và chỉ thật sự hiện diện rõ khi mình bước vào đúng giai đoạn của cuộc đời.

Với mình, 『生き方』 là một cuốn sách như thế.

Mình muốn sống như thế nào?

Mình muốn trở thành một người như thế nào qua công việc mình đang làm, qua cách mình đối diện với những lựa chọn của mình?

Có lẽ ở những năm tháng trước đây, mình chưa thực sự hiểu hết những câu hỏi ấy.

Nhưng đến năm 29 tuổi, sau một năm trở thành mẹ, rồi đứng trước một lựa chọn mới, những điều từng đọc trong cuốn sách ấy bỗng trở nên gần gũi hơn.

Mình bắt đầu hiểu rằng cuộc sống không chỉ được tạo nên bởi những bước ngoặt lớn. Nó còn được tạo nên từ những việc rất bình thường mà mình làm mỗi ngày.

Cách mình làm một công việc. Cách mình đối diện với một điều chưa biết. Cách mình đối xử với những người mình gặp. Và cả những quyết định tưởng như rất nhỏ.

Lúc đưa ra một lựa chọn, chẳng ai biết chính xác nó sẽ đưa mình đến đâu.

Nhưng mình vẫn phải chọn. Và rồi bước đi.

Có lẽ điều quan trọng không phải là lúc nào cũng chọn được con đường dễ nhất.

Mà là sau khi lựa chọn, mình có thể sống hết lòng với con đường ấy hay không.

Vì vậy, bây giờ mỗi ngày đến ZIPLUS, mình vẫn đang học. Vẫn có những thứ chưa biết. Vẫn có những lúc thấy mình chưa đủ nhanh, chưa đủ giỏi.

Nhưng có một điều đã thay đổi.

Mình không còn nghĩ rằng “chưa biết” là một điều đáng sợ.

Bởi nếu đã chọn một con đường mới, thì việc chưa biết vốn dĩ là chuyện bình thường.

Điều quan trọng hơn là hôm nay mình biết thêm được gì so với hôm qua.

Và trên con đường ấy, mình đã gặp được những con người mà nếu không có một vài lựa chọn rất nhỏ trước đây, có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp.

Nghĩ lại mới thấy cuộc sống thật lạ.

Một cô gái từng háo hức chờ từng cuốn Hoa Học Trò. Một người phụ nữ 29 tuổi tình cờ đọc từng dòng trong “Người Bạn Đường”. Một bài hát về những sợi chỉ. Một cuốn sách đặt ra câu hỏi về cách mình sống. Một quyết định bước vào một công việc hoàn toàn mới.

Những điều tưởng như chẳng liên quan.

Nhưng khi nhìn lại, chúng lại nối với nhau thành một câu chuyện.

Vậy học bằng lái ở tuổi này có muộn Không?

Vậy nên, nếu có ai hỏi:

“Học bằng lái ở tuổi này có muộn quá không?”

Có lẽ mình sẽ kể câu chuyện này.

29 tuổi. Sau một năm nghỉ sinh. Bắt đầu một công việc hoàn toàn mới.

Có những ngày thấy khó. Có những ngày nghi ngờ bản thân.

Nhưng rồi vẫn học. Vẫn làm. Vẫn bước tiếp.

Nếu ở tuổi 29, mình vẫn có thể bắt đầu lại một điều mà trước đó gần như chưa có kinh nghiệm, thì có lẽ việc bắt đầu học bằng lái cũng không cần phải chờ đến một “độ tuổi thích hợp”.

Có thể bạn đang nghĩ mình đã quá bận. Có thể bạn nghĩ mình không còn trẻ. Có thể bạn nghĩ mình chưa đủ tự tin.

Nhưng đôi khi, chúng ta không cần biết cả con đường sẽ đi như thế nào mới có thể bước bước đầu tiên.

Chỉ cần biết mình muốn đi.

Còn những điều còn lại, có thể vừa đi vừa học.

Và biết đâu, một quyết định tưởng như chỉ để lấy bằng lái lại mở ra một con đường mà hôm nay bạn chưa thể hình dung.

Một công việc mới. Một cơ hội mới. Một nơi chốn mới. Hay đơn giản là một phiên bản khác của chính mình.

Giống như cách một bài viết đã đưa mình đến Người Bạn Đường. Giống như cách Người Bạn Đường đưa mình đến ZIPLUS. Và giống như cách một cuộc gặp tưởng như tình cờ lại trở thành một phần trong hành trình của mình.

Có những cuộc gặp gỡ bắt đầu từ một sợi chỉ nhỏ.

Nhưng đôi khi, chính sợi chỉ ấy lại đưa chúng ta đến một nơi mà mình chưa từng nghĩ sẽ thuộc về.

guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Thích nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận